Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

Hãy áp dụng “Ma trận Eisenhower” trong cuộc sống của bạn

Có những ngày bạn làm việc chăm chỉ lắm: không ngủ nướng, không chơi game, không xem tivi, không buôn dưa lê, không lướt web, cả ngày ôm laptop giải quyết cả núi công việc. Nhưng trớ trêu thay, sau những chuỗi ngày chịu khó, khổ cực như thế, bạn lại đạt được… rất ít. Tại sao vậy?
Đó là vì bạn mới chỉ LÀM VIỆC CHĂM CHỈ thôi, chưa LÀM VIỆC HIỆU QUẢ.
Nếu bạn cần giải quyết 100 đầu việc, bạn sẽ cần mẫn giải quyết từng việc từng việc một, rất hạnh phúc, không kêu ca, không phàn nàn. Bạn nghĩ mình đã đúng. Đáng ra bạn phải đạt kết quả cao chứ?
Dwight D. Eisenhower – vị tổng thống thứ 34 của Hoa Kỳ sẽ cho bạn câu trả lời vô cùng thuyết phục. Đó là bạn phải biết cách sắp xếp ưu tiên cho công việc.
tổng thống Mỹ, Ma trận Eisenhower
Dwight David Eisenhower. (Ảnh: Wikipedia)
Phương pháp sắp xếp ưu tiên công việc sau này được đặt tên là “Ma trận Eisenhower”.
Theo ma trận Eisenhower, chúng ta sẽ chia công việc thành 4 cấp độ:
P1: Quan trọng, khẩn cấp
P2: Quan trọng, không khẩn cấp
P3: Không quan trọng, khẩn cấp
P4: Không quan trọng, không khẩn cấp
(P là Priority: Sự ưu tiên)
Nhìn qua thì có vẻ như P3 và P4 bạn có thể bỏ qua không cần làm gì cả? Hãy kiên nhẫn đọc tiếp kế hoạch làm việc dưới đây nhé.

P1: Quan trọng, khẩn cấp

Đây là những việc có thứ tự ưu tiên số 1, cần phải làm vì nó quan trọng và phải làm ngay vì nó khẩn cấp. Những việc xếp vào nhóm P1 bao gồm:
– Trong kế hoạch: Deadline của dự án, kỳ thi gần kề, trả lời email (có khung giờ cố định)
– Ngoài kế hoạch: Người thân bị ốm, cuộc họp khẩn cấp
Những việc thuộc cấp độ P1 cần có tỷ trọng hợp lý, để thúc giục chúng ta làm việc nhưng không quá áp lực.
Thông thường tỷ trọng hợp lý của cấp độ này là 15%.
Ma trận Eisenhower
(Ảnh: Unsplash)

P2: Quan trọng, không khẩn cấp

Những việc cần làm nhưng sẽ làm sau ưu tiên 1. Thông thường, chúng ta sẽ giảm tỷ  trọng P1 trong kế hoạch bằng cách tăng P2, chẳng hạn chúng ta sẽ phân bổ công việc hoàn thành trước deadline thì deadline dự án sẽ không cần phân bổ vào P1 nữa.
Những việc được xếp vào P2 bao gồm:
– Việc ôn thi, đọc sách trau dồi kiến thức, giải quyết công việc mỗi ngày.
– Hoạt động ổn định theo kế hoạch (xem 1 show truyền hình vào 1 ngày cố định trong tuần, chơi thể thao cuối tuần, cập nhật tin tức mỗi ngày…)
Cấp độ P2 nên chiếm tỷ trọng cao nhất trong 4P để đảm bảo cuộc sống ổn định, không xê dịch nhiều, không bị gấp gáp, áp lực cao.
Tỷ trọng hợp lý của cấp độ này là 75%.
(Ảnh: Unsplash)

P3: Không quan trọng, khẩn cấp

Những việc xếp vào P3 là những việc ngoài kế hoạch nhưng lại cần giải quyết ngay, mặc dù nó không hướng mục tiêu của chúng ta (không quan trọng).
Ví dụ cho những trường hợp này là trả lời cuộc gọi của bạn cũ, tình cờ gặp người quen lâu ngày không gặp, giúp đỡ lời nhờ vả từ người thân (đi mua đồ hộ, lấy đồ hộ).
Mặc dù không quan trọng nhưng những việc này vẫn cứ xảy ra hàng ngày, và chúng ta vẫn phải dành thời gian để giải quyết chúng.
Hãy dự trù cho nó 5% bạn nhé!
(Ảnh: Unsplash)

P4: Không quan trọng, không khẩn cấp

Những việc xếp vào cấp độ P4 tuy không quan trọng, không khẩn cấp nhưng đôi khi chúng ta vẫn làm. Thật đấy!
Như khi công việc đang gấp gáp, bạn tự dưng lại muốn lười, ngồi đọc 1 mẩu truyện cười, xem 1 clip.
Mặc dù là không quan trọng và không khẩn cấp nhưng trong một số tình huống nó lại trở lên khẩn cấp vì tính chất công việc, hoàn cảnh áp lực…
Dành cho cấp độ này 5% quỹ thời gian bạn có là hợp lý.
(Ảnh: Unsplash)
Ma trận Eisenhower đã chứng minh hiệu quả của nó qua nhiều năm và còn tồn tại đến bây giờ. Bạn có thể áp dụng nó linh hoạt cho cuộc sống của mình.
Minh Minh

“Cô giàu có phải không ạ?”

Hai đứa trẻ co mình trong chiếc áo khoác quá khổ, rách rưới đứng nép vào nhau phía sau cánh cửa, run rẩy mời người phụ nữ: “Thưa cô, cô mua báo cũ không ạ?”
Người phụ nữ đang bận rộn, chỉ muốn từ chối một tiếng cho xong, nhưng khi nhìn xuống đôi chân của hai đứa trẻ, cô thật không đành lòng. Những đôi dép lê bé xíu, ướt sũng vì dầm mưa.
“Vào nhà đi, cô sẽ làm cho mỗi đứa một ly cacao nóng”. Hai đứa trẻ lặng lẽ bước theo người phụ nữ vào nhà, hai đôi dép sũng nước được đặt lên bệ để hong cho khô.
Người phụ nữ mang cacao nóng, bánh mì và mứt cho bọn trẻ, cô hy vọng một chút thức ăn này có thể làm ấm lòng bọn trẻ trước cái giá lạnh bên ngoài. Đưa thức ăn xong, cô quay trở lại bếp tiếp tục tính toán các khoản chi tiêu đau đầu của mình.
(Ảnh: Pixabay)
Không khí yên ắng trong phòng khách, nơi hai đứa trẻ đang ngồi ăn khiến người phụ nữ cảm thấy hơi là lạ. Cô đi vào phòng khách, cô bé đang cầm chiếc tách đã uống cạn trên tay, ngắm nhìn một cách say mê. Cậu bé đi cùng lại rụt rè, cất giọng hỏi: “Thưa cô, cô giàu có phải không ạ?”
Người phụ nữ nhìn tấm khăn trải bàn đã sờn cũ của mình, khẽ thở dài: “Không đâu cháu ạ, cô không giàu có đâu!”
Cô bé cẩn thận đặt chiếc tách vào đĩa: “Những chiếc tách của cô hợp với bộ đĩa ghê”.Giọng của cô bé nghe có vẻ thèm thuồng.
Sau khi ăn xong chỗ bánh mì với mứt và uống hết tách cacao nóng, hai đứa trẻ cầm xấp báo cũ rời đi, bước ra ngoài trong ngọn gió rét căm căm và không quên cám ơn người phụ nữ. Nhưng người phụ nữ nghĩ, thật ra chúng không cần cám ơn cô vì những gì chúng đã làm cho cô còn hơn thế nữa.
Bộ tách và đĩa của cô chỉ là loại bằng gốm màu xanh bình thường có thể mua được ở bất cứ cửa hàng nào, nhưng chúng là một bộ, rất hợp với nhau. Cô bước vào bếp, khuấy nhẹ nồi súp và nếm thử món khoai tây đang đặt trên bếp, tất cả đều rất phù hợp. Cô nghĩ đến mái nhà cô đang ở, người chồng với công việc ổn định… tất cả đều rất phù hợp với cô.
Người phụ nữ trở lại phòng khách, cô dọn dẹp lại bàn ăn, cô nhìn vết bùn từ hai đôi dép ướt sũng của hai đứa trẻ vẫn còn đọng lại trên bệ, cô không lau vết bẩn đó đi. Người phụ nữ muốn lưu giữ lại dấu vết đó để nhắc nhở cô không quên rằng mình là người giàu có đến mức nào.
Nếu bạn thõa mãn với những gì bạn đang có trong cuộc sống của mình, bạn sẽ cảm thấy mình có thật nhiều, mình thật giàu có. Còn nếu bạn chỉ chú ý đến những điều mình không có được, bạn sẽ cảm thấy không bao giờ đủ, sẽ cảm thấy khổ sở vì sự thiếu thốn đó.
(Sưu tầm)

Cha của tỷ phú Bill Gates giáo dục con như thế nào?

Thành công của một người có nền tảng rất lớn từ phương pháp giáo dục trong gia đình.
Tháng 3 vừa qua, tạp chí Forbes đã công bố danh sách thường niên các tỷ phú hàng đầu thế giới năm 2016. Nhà sáng lập Tập đoàn Microsoft Bill Gates là người đứng đầu danh sách. Đây là lần thứ 3 liên tiếp Bill Gates đứng ở vị trí đầu bảng xếp hạng của Forbes với tổng tài khoản là 75 tỷ USD.
Vậy điều gì đã góp phần quan trọng trong sự thành công của nhà tỷ phú giàu nhất thế giới này?
Thành công của một người có nền tảng rất lớn từ phương pháp giáo dục trong gia đình. Có một người đã tác động sâu sắc đến việc hình thành nhân cách, tạo nên sự thành công của Bill Gates ngày hôm nay, đó là cha của ông: William H. Gates.
Bill Gates
Ông William H. Gates và Bill Gates khi còn nhỏ. (Ảnh: forbes.com.mx)

Bồi dưỡng thói quen đọc sách của con

Ông William H. Gates chia sẻ với báo giới, Bill Gates từ nhỏ là một cậu bé rất thích đọc sách và ông thường dẫn con tới thư viện để đọc sách. Bình thường thì hai cha con mượn các cuốn sách về nhà rồi lại đổi các cuốn khác. Nhưng thường mỗi lần trả thì lại mượn thêm nhiều sách hơn mới thỏa mãn nhu cầu đọc sách của Bill Gates.
Ông thấy rằng con mình ham mê đọc sách như thế bởi nguyên nhân chủ yếu là Bill Gates luôn tràn ngập sự hiếu kỳ đối với thế giới xung quanh. Bill Gates thậm chí còn đọc sách ngay cả trên bàn ăn. Ông William và vợ luôn cố gắng khơi dậy và thúc đẩy tính hiếu kỳ của con vì thấy đây là điều phù hợp. Chính vì vậy, ông đã không cho con xem ti vi nhiều, thay vào đó là ủng hộ cho con mua rất nhiều sách.
Tuy nhiên, vợ chồng ông William vẫn luôn tuân theo các phương pháp thích hợp trong giáo dục con cái. Ông cố gắng thuyết phục cho Bill Gates hiểu để tránh việc đọc sách khi ăn, vì về mặt lễ nghi thì đọc sách trên bàn ăn đối với những người xung quanh là rất thiếu lễ phép. Ông cũng không ngăn con vì ham mê mà đọc sách quá khuya, nhưng cũng yêu cầu con phải nghỉ ngơi đầy đủ.
Bill Gates va cha
Thành công của một người có nền tảng rất lớn từ phương pháp giáo dục trong gia đình. (Ảnh qua geekwire.com)

Khuyến khích con làm thêm nhằm tích lũy kinh nghiệm

Khi lần đầu tiên Bill Gates tham gia vào công việc kinh doanh, làm thành viên của Hội Nam Hướng Đạo (hội kiếm tiền bằng cách bán các loại hạt nguyên liệu thô làm gia vị, thường tranh thủ các ngày nghỉ để triển khai các hoạt động bán hàng), Bill đã dành rất nhiều thời gian đi gõ cửa từng nhà để chào mời đơn đặt hàng vào các buổi tối và ngày nghỉ cuối tuần.
Những lúc đó, ông William đều đi với con trai, lái xe đưa Bill tới các khu phố, khi Bill tới từng nhà để chào hàng thì ông ở trong xe chờ.
Thời điểm trước khi vào đại học, ông William cũng cùng vợ khuyến khích Bill làm thêm. Và Bill đã chọn công việc lập trình viên, làm chung với người bạn Paul Allen (đồng sáng lập Microsoft sau này).
Sau khi Bill Gates quyết định bỏ học khi đang theo học tại Đại học Harvard, ông William đã bị sốc và thật sự lo lắng, tuy nhiên ông hiểu rằng Bill có lý do riêng của mình và động viên con phải làm tốt trên con đường mới.
Và quả thực, quyết định đó của Bill Gates đã làm nên một công ty phần mềm lớn nhất thế giới – Microsoft và Bill Gates cũng nhanh chóng trở thành người giàu nhất thế giới.
Hai cha con tỷ phú Bill Gates trong một buổi hội thảo về giáo dục. (Ảnh: geekwire.com)
Hai cha con tỷ phú Bill Gates trong một buổi hội thảo về giáo dục. (Ảnh: Bill & Melinda Gates Foundation.)

Gợi ý con trai thành lập Quỹ từ thiện

Ông William cho biết trước khi ông về hưu, Bill Gates và vợ khá bận rộn và chưa có thời gian đầu tư làm từ thiện. Nhưng từ khi nghỉ hưu, ông đã gợi ý cho con trai thành lập một quỹ từ thiện và chính ông sẽ đứng ra giúp đỡ, quản lý.
Bill Gates đã đồng ý với cha, thành lập quỹ từ thiện “Bill & Melinda Gates” với số tiền khởi điểm là 100 triệu USD và đã hoạt động rất tích cực từ khi quỹ mới ra đời.
Bạch Vân (T/H)

Người biết “cúi đầu” mới có thể “ngẩng đầu”

Trong xã hội từ xưa đến nay, phàm là những người có sự nghiệp thuận lợi nhất, thăng tiến nhanh nhất thông thường đều là những người hiểu được rằng làm người phải biết “cúi đầu”.

1. Biết “cúi đầu” là một loại trí tuệ

Một hôm có người hỏi ngài Socrates – triết gia Hy Lạp cổ đại: “Thưa ngài! Ngài là người có học vấn uyên thâm nhất thiên hạ, ngài có biết khoảng cách giữa Trời và Đất là bao nhiêu không?”
Socrates trả lời: “Ba pous”. (pous là đơn vị đo lường của Hy Lạp cổ, 1 pous = 0,3 m)
Người này tỏ vẻ nghi hoặc nói: “Thưa ngài, ngoài trẻ con ra thì con người chúng ta ai cũng cao 5, 6 pous, nếu khoảng cách giữa trời và đất chỉ có 3 pous, thì chẳng phải chúng ta đã đâm thủng bầu trời rồi hay sao?”
Socrates tiếp tục nói: “Đúng vậy, phàm là ai cao hơn ba thước, nếu muốn đứng được ở giữa trời và đất, thì phải biết cúi đầu xuống”.
Hình minh họa triết gia Hy Lạp cổ đại - Socrates (Ảnh: Wikimedia)
Hình minh họa triết gia Hy Lạp cổ đại – Socrates (Ảnh: Wikimedia)
Câu chuyện cổ xưa này nói cho chúng ta biết một đạo lý, “cúi đầu” chính là một cách ứng xử đúng mực, một cách nhìn xa trông rộng trong cuộc sống. Trong cuộc sống, ở vào một số tình huống chúng ta nhất định phải học được cách “cúi đầu”, khi ấy chúng ta sẽ phát hiện ra rằng tình thế đã được chuyển biến tốt đẹp ngoài tưởng tượng của bản thân mình.
Học cách “cúi đầu” trước những sai lầm của mình
Con người không phải Thánh nhân, nên ai mà không từng phạm sai lầm? Nhưng đã mắc lỗi thì nên cải sửa. Tuy nhiên, có nhiều người khi mắc lỗi lại khuyết thiếu can đảm “cúi đầu” thừa nhận sai lầm của bản thân mình.
Sai lầm do bản thân mình gây ra rất có thể sẽ làm thương tổn đến người khác. Chỉ có “cúi đầu” mới có thể bù đắp lại được. “Cúi đầu” không phải là khuất nhục, “cúi đầu” cũng không phải là thể hiện người thấp hèn, mà thể hiện rằng bản thân biết sai nên phải sửa. Đó cũng là cái giá phải trả cho tội lỗi của bản thân mình.
Can đảm “cúi đầu” trước sai lầm mình gây ra chính là thể hiện của sự thông minh và quyết đoán, là một loại cảnh giới và phẩm cách cao quý, cũng là một loại rộng lượng và thong dong. Có thể gập vào thì mới có thể duỗi ra, có thể lui mới có thể tiến, có thể nhu mới có thể cương.
Học cách “cúi đầu” khi đối mặt với hiện thực trước mắt
Giữa thực tại và mơ ước thường có một khoảng cách và sự chênh lệch rất lớn. Một số người khi bước vào trường học, vào cuộc sống hay nơi làm việc mới thường mang theo những nguyện vọng, mơ ước tốt đẹp, nhưng họ lại khó thích ứng được với những nội quy, quy định nghiêm khắc của nơi đó và dễ dàng đánh mất đi lý tưởng, khó có thể dung nhập được với môi trường này.
Lúc này, nếu chỉ một mực ngẩng cao đầu trông ngóng mà không hạ bỏ được cái “tư thế” của bản thân thì rất khó tìm cho mình một chỗ phù hợp, chuẩn xác. Trái lại, khi ấy, có thể cúi đầu xuống, tĩnh tâm lại, hạ thấp tư thế xuống, nhiệt tình làm việc thì sẽ rất nhanh có thể tìm được vinh quang cho mình.
Học cách “cúi đầu” trước những dục vọng của bản thân
Ham muốn, dục vọng và lòng tham của con người là vô hạn, không có chừng mực. Trong lòng người, không có cái gì là tốt nhất mà chỉ có cái tốt hơn và hơn nữa.
Có những người luôn thích kiễng chân lên, vươn cổ cao lên để vượt hơn người khác, nổi danh hơn người khác. Chứng kiến địa vị của bạn bè, đồng nghiệp đều thăng lên như “thang máy”, người này làm cục trưởng, người kia làm trưởng phòng… trong khi bản thân mình lại không là gì cả liền cảm thấy oán trách trời đất, xã hội bất công. Nhưng, chỉ cần cúi đầu xuống, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng những thứ mà bản thân mình có được là rất nhiều, chính là mải “ngẩng đầu” nên không nhận ra và trân trọng nó mà thôi!
Cuộc đời nhắc nhở chúng ta rằng: Rất nhiều người cả đời ngẩng đầu phấn đấu, cuối cùng nhìn lại mới nhận ra, thứ mà mình giành được rốt cuộc cũng chỉ là phù du, mây khói, là vật ngoài thân mà thôi.

2. Biết “cúi đầu” là một loại trưởng thành

Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để ghi danh thi vào học viện âm nhạc Paris nổi tiếng.
Trong giờ thi, mặc dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng của mình với một trạng thái tốt nhất nhưng vẫn không được ban giám khảo tuyển chọn.
Chàng thanh niên không một đồng xu trong người, đi đến con phố phồn hoa cách học viện đó không xa, đứng dưới một thân cây, và tiếng vĩ cầm vang lên theo nhịp kéo của anh. Anh ta chơi hết bản nhạc này đến bản nhạc khác, thu hút rất đông người dừng chân lắng nghe.
Chàng thanh niên đói khát cuối cùng nâng hộp đàn của mình lên, những người xem xung quanh xúm lại lấy tiền ra và bỏ vào hộp đàn.
Có một kẻ ngạo mạn khinh thường người thanh niên ấy và ném những đồng tiền xuống dưới chân của anh, không một ánh mắt thiện cảm.
Người thanh niên nhìn kẻ ngạo mạn rồi cúi người xuống nhặt những đồng tiền trên mặt đất lên, đưa cho người đó và nói: “Thưa ông, tiền của ông rơi xuống đất này!”
Người ngạo mạn cầm tiền rồi lại một lần nữa ném xuống dưới chân của người thanh niên và nói: “Tiền này đã là của cậu rồi, cậu phải nhận lấy chúng”.
Người thanh niên lại một lần nữa nhìn kẻ ngạo mạn rồi cúi người thật sâu xuống cám ơn kẻ ngạo mạn và nói: “Thưa ông, xin cảm ơn sự giúp đỡ của ông. Vừa rồi tiền của ông rơi xuống mặt đất, tôi đã cúi người xuống nhặt lên, bây giờ tiền của tôi rơi xuống mặt đất, xin phiền ông cũng nhặt lên giúp tôi!”
Kẻ ngạo mạn kinh ngạc trước hành vi của người thanh niên, nhưng cuối cùng trước mặt đông người cũng nhặt những đồng tiền trên mặt đất bỏ vào hộp đàn của người thanh niên, rồi bước đi với bộ mặt xám xịt, xấu hổ.
Những người vây xung quanh đều yên lặng dùng ánh mắt chăm chú mà theo dõi người thanh niên này. Kẻ ngạo mạn đó chính là vị giám khảo ban nãy. Cuối cùng vị giám khảo đó lại đưa chàng thanh niên về học tại học viện. Chàng thanh niên này tên là Bill Sardinia.
Trong cuộc sống có thời điểm mà chúng ta lâm vào ngưỡng thấp nhất của cuộc đời, có thể sẽ gặp phải một số sự khinh thường vô duyên vô cớ. Khi chúng ta ở vào giây phút khó khăn cùng cực nhất của cuộc sống, có thể gặp phải sự chà đạp nhân phẩm của người đời. Phản kháng lại một cách gay gắt là bản năng của của chúng ta, nhưng thông thường sẽ khiến cho hành động của những người thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức đó càng thêm tệ hại hơn. Lúc ấy, chúng ta không dùng lý trí để phản kháng, mà dùng một loại tâm thái khoan dung độ lượng để đối đãi cũng có thể bảo vệ được danh dự của mình.
Khi đó, bạn sẽ phát hiện ra rằng, bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Đôi khi “cúi đầu” lại thể hiện được phẩm chất vô giá của một người! Biết “cúi đầu” mới là trưởng thành, biết “hạ mình” mới là cao thủ.
 An Hòa

Những người có óc hài hước khi gặp khó khăn cũng dễ hóa dữ thành lành

Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, người có óc hài hước là những người thông minh, tự tin và thành công trong cuộc sống. Họ giữ một thái độ tích cực, khi gặp phải khó khăn cũng dễ hóa dữ thành lành.
Những câu chuyện ý nghĩa dưới đây là minh chứng cho điều đó:

Kẻ trộm là anh ta chứ không phải là tôi

Trước khi ông Franklin D. Roosevelt trở thành Tổng thống thứ 32 của Hoa Kỳ, nhà ông bị trộm, bạn bè viết thư an ủi. Ông Roosevelt trả lời thư rằng:
“Cảm ơn thư của các bạn, bây giờ tôi rất bình tĩnh, bởi vì:
Thứ nhất, trộm chỉ lấy đi tài sản của tôi chứ không đe dọa tính mạng tôi.
Thứ hai, trộm chỉ lấy đi một phần chứ không phải tất cả.
Thứ ba, điều đáng mừng nhất đó là: kẻ trộm là anh ta chứ không phải là tôi”.
Tổng thống thứ 32 của Hoa Kỳ Franklin D. Roosevelt là một người có óc hài hước. (Ảnh qua history.com)

Một lời nói hài hước có thể khiến ổn định tình hình đất nước

Khi vừa nhậm chức không lâu, cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan có một lần bị ám sát, trúng đạn, viên đạn xuyên vào ngực ông. Trong lúc nước sôi lửa bỏng, ông lại nói với người vợ vừa chạy vội đến bên mình rằng: “Em yêu à, anh quên mất phải tránh đi”.
Khi người dân Mỹ biết tin tổng thống bị thương nặng mà vẫn không quên sự hài hước vốn có, họ đều hy vọng vào ngày ông khỏe mạnh, nhờ vậy mà đã có thể ổn định lại tình hình chính trị bị lung lay do việc tổng thống bị thương.
Câu chuyện tình yêu cảm động
Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan và vợ Nancy. (Ảnh: Internet)

Sự việc xảy ra tốt hay xấu không quan trọng, quan trọng là bạn nhìn từ góc độ nào

Trong một buổi diễn thuyết của cựu Thủ tướng Anh Harold Wilson, giữa chừng đột nhiên có một người gây rối lớn tiếng ngắt lời ông: “Rác rưởi!”. Tuy bị ngắt lời, nhưng ông Wilson lại nhanh trí bình tĩnh nói: “Anh gì đó, mong anh kiên nhẫn cho, tôi sắp nói đến vấn đề bảo vệ môi trường mà anh đề ra rồi” khiến cả hội trường đều vỗ tay khen ngợi phản ứng nhanh nhạy của ông.
Cựu Thủ tướng Anh Harold Wilson. (Ảnh: Internet)

Hiểu rõ cảm xúc của bản thân mới có thể nắm bắt được tương lai

Trong một buổi diễn thuyết công khai của cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill, bên dưới khán đài có người ném một tờ giấy có viết hai chữ “Ngu ngốc!” lên. Ông Churchill biết rằng bên dưới có người phản đối ông đang đợi nhìn thấy ông bị bối rối, ông bèn ung dung nói với mọi người rằng: “Vừa rồi tôi nhận được một lá thư, tiếc là người viết chỉ nhớ ký tên mà quên viết nội dung”.
Ông Churchill không chỉ không bị ảnh hưởng với tâm trạng không vui mà ngược lại còn dùng sự hài hước để đáp trả đối phương, quả thật là một “chiêu” rất hay.
Cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill. (Ảnh: Internet)

Hài hước thay đổi hoàn cảnh

Trong một lần tướng Dwight D. Eisenhower (một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ, đồng thời cựu Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34) tham dự một buổi tiệc có sắp xếp phần diễn thuyết, tổng cộng mời 5 vị khách quý đến góp lời, ông Eisenhower là vị cuối cùng lên sân khấu. Bốn vị trước đó mỗi người nói rất nhiều, đến lượt ông thì đã gần 10 giờ rồi.
Bên dưới khán đài đã không còn hứng thú nữa. Khi lên sân khấu, ông Eisenhower bèn nói: “Bất cứ một buổi diễn thuyết nào cũng đều có câu kết thúc, tối nay để tôi làm câu kết thúc của buổi diễn thuyết này là được” rồi cúi chào lui xuống. Bên dưới khán giả cười.
Dwight D. Eisenhower, cựu Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34. (Ảnh: Internet)
***
Đức Đạt Lai Lạt Ma luôn rất thoải mái, tự do tự tại, hài hước thú vị khi giao tiếp với mọi người. Có một phóng viên hỏi ngài rằng: “Phật giáo có cách nói không ăn quá giờ Ngọ đúng không?”
Ngài nói: “Đúng vậy!” Phóng viên lại hỏi: “Vậy đói bụng thì phải làm thế nào ạ?”. Ngài trả lời: “Thì xuống bếp ăn vụng thôi!”.
(Ảnh: Internet)
(Ảnh: Internet)
***
Có một lần, nhà soạn kịch người Anh gốc Ireland (người đã đạt giải Nobel Văn học năm 1925) – ông George Bernard Shaw đang đi dạo trên phố bị một chiếc xe đụng phải ngã xuống đất, may là không có gì đáng ngại. Người gây tai nạn vội vàng đỡ ông dậy và liên tục xin lỗi. Ông phủi phủi bụi và hài hước nói: “Anh bạn không may rồi, nếu anh đụng chết tôi thì có thể nổi tiếng khắp thế giới rồi đấy”.
Nhà soạn kịch người Anh gốc Ireland – George Bernard Shaw. (Ảnh qua twitter.com)
***
Nhà văn nổi tiếng của Mỹ Mark Twain có một lần do không đồng tình với phương án nào đó được Quốc hội thông qua nên đã đăng một bài viết trên báo rằng: “Nhân viên quốc hội có một nửa là đồ khốn”. Sau khi tờ báo được bán ra, rất nhiều cuộc điện thoại phản đối gọi đến, các nhân viên Quốc hội cho rằng những lời này là không đúng, họ liên tục yêu cầu ông Mark Twain đính chính.
Thế nên Mark Twain lại đăng một bài đính chính như sau: “Tôi sai rồi, các nhân viên Quốc hội có một nửa không phải là đồ khốn”.
 Mark Twain hài hước
Nhà văn nổi tiếng của Mỹ Mark Twain. (Ảnh qua hollywoodprogressive.com)

Những người có óc khôi hài có suy nghĩ lành mạnh, giữ thái độ tích cực, khi gặp phải khó khăn cũng dễ hóa dữ thành lành

Thiên tài phim câm Charlie Chaplin (Vua hề Sác-lô) từng đụng độ một tên cướp có súng. Chaplin biết mình ở thế yếu nên không hề chống cự vô ích mà ngoan ngoãn giao nộp ví tiền.
Thế nhưng ông đề nghị với tên cướp rằng: “Số tiền này không phải là của tôi mà là của ông chủ tôi, bây giờ bị anh lấy đi rồi, ông chủ nhất định sẽ cho rằng tôi ăn chặn tiền công. Anh này, tôi và anh thương lượng thế này đi, nhờ anh bắn 2 phát lên nón của tôi để chứng minh là tôi bị cướp”.
Tên cướp đã nổ súng bắn hai phát lên trên nón của Chaplin. Chaplin lại xin hắn ta: “Anh gì ơi, anh có thể bắn thêm 2 viên đạn lên áo và quần được không để ông chủ tôi tin tôi hơn”.
Tên cướp suy nghĩ đơn giản cứ thế làm theo và bắn hết cả 6 viên đạn. Lúc này, Chaplin đấm hắn ta ngất đi, nhanh chóng lấy lại ví tiền, cười haha rồi bỏ đi.
Vua hề Sác-lô. (Ảnh: Internet)

Học cách hài hước thì mới có thể “lạc quan với mọi việc, mỉm cười nhìn cuộc đời”

Bậc thầy hài hước Lâm Ngữ Đường từng dạy tiếng Anh tại một trường đại học. Ngày đầu tiên lên lớp, ông xách một chiếc cặp da lớn đi vào lớp, học sinh đều nghĩ là sách. Khi ông mở ra thì chỉ toàn là hạt đậu phộng (hạt lạc), rồi ông dạy cách ăn đậu phộng bằng tiếng Anh.
Ông nói: “Ăn đậu phộng phải ăn loại có vỏ, tất cả mùi vị đều nằm ở việc bóc vỏ, vỏ càng khó bóc thì càng ngon”. Ông nói thêm: “Đậu phộng còn có tên là quả trường sinh, ngày đầu lên lớp tôi mời các vị ăn quả trường sinh, chúc các vị trường sinh bất lão, sau này tôi không điểm danh, nhưng mong mọi người ăn quả trường sinh rồi thì sẽ mạng sống cũng kéo dài hơn, đừng trốn học”.
Ông nói xong, cả phòng bật cười. Từ đó mỗi khi ông giảng bài, giảng đường luôn kín chỗ ngồi.
Hài hước hoàn toàn không phải là giỏi ăn nói, mà là có thái độ sống vui vẻ, trưởng thành, hiểu rõ được điều này có nghĩa là nắm bắt được kết tinh của trí tuệ, có được cội nguồn của niềm vui.
Thanh Vân

Pythagore và thuyết luân hồi

Pythagore và thuyết luân hồi NSGN - Quan niệm tái sinh, luân hồi (saṃsāra) của sinh mạng không phải chỉ riêng có trong tư tưởng Phệ...